Reading · Bài mẫu · M14 .9

Cam 18 · Test 3 · Passage 3 · Vấn đề của các lớp học đại trà

ID 223404

Bản dịch nghĩa tiếng Việt + 20 từ vựng học thuật được lọc từ bài Reading Vấn đề của các lớp học đại trà.

12 phút đọc Intermediate Mục tiêu Band 7.0 B2 Dạng: reading general 0 lượt

Bài Reading Cambridge 18 · Test 3 · Passage 3 — bản dịch tiếng Việt đầy đủ kèm 20 từ vựng học thuật đã được lọc.

Cách dùng: Mở song song bản đề tiếng Anh từ Cambridge 18 — đối chiếu với bản dịch để bắt cụm từ vựng đắt giá. Dùng Ctrl+F trong section VOCABULARY ở cuối để tra nghĩa nhanh.

Bản dịch — Vấn đề của các lớp học đại trà

Hãy tưởng tượng cảnh này. Đang là 1 tiết văn học Anh ở 1 trường học ở Anh, và giáo viên vừa đọc 1 đoạn trích từ câu chuyện "Romeo và Juliet" với lớp học gồm các học sinh 15 tuổi. Anh ấy đã đưa cho một số học sinh bản sao của No Fear Shakespeare, nó là một bản dịch gần gũi với trẻ em hơn là bản gốc. Với ba học sinh, ngay cả những yêu cầu đọc viết này cũng vượt quá khả năng của họ. Một bé gái khác đơn giản là không thể tập trung và anh ấy đưa cho bé bút và giấy để vẽ. Giáo viên có thể yêu cầu nhóm No Fear xác định các nhân vật chính và có thể đưa ra một bản tóm tắt cốt truyện dự kiến. Anh ấy có thể hỏi hầu hết các học sinh trong lớp về sự phát triển của nhân vật và năm người trong số họ có thể chứng minh phần trình bày với bằng chứng bằng văn bản. Bây giờ hai học sinh tò mò đang tự hỏi liệu Shakespeare ủng hộ sống một cuộc sống điều độ và cân bằng ((a life of moderation)) hay sống để theo đuổi đam mê.

Bản thân là một giáo viên, tôi nghĩ rằng tiết học của tôi sẽ diễn ra khá tốt nếu cuộc thảo luận diễn ra như những gì được miêu tả ở phía trên. Nhưng phải chăng kiểu lớp học như này sẽ hoạt động tốt hơn nếu không có một khoảng cách quá lớn giữa trình độ học vấn của các học sinh?. Nếu chúng ta sắp xếp tất cả những đứa trẻ cần hỗ trợ đọc và viết vào một lớp và tất cả những học sinh muốn thảo luận về phẩm chất tốt đẹp của sự tiết chế vào một lớp khác ?

Việc thực hiện "sắp xếp", hay "phân loại", bao gồm việc tách học sinh thành các lớp tùy thuộc vào trình độ kỹ năng ((levels of attainment)) của họ. Ở cấp độ vĩ mô ((At a macro level)), nó đòi hỏi phải thành lập các trường chuyên ((academically selective schools)) cho những học sinh sáng giá nhất và các trường phổ thông ((comprehensive schools)) cho những học sinh còn lại. Trong các trường học, nó có nghĩa là phân loại học sinh vào các "nhóm" theo năng lực chung hoặc theo năng lực của môn học. Về trực quan, việc làm này thú vị với hầu hết các bên liên quan ((stakeholder)).

Tôi cũng đã nghe mô hình nhóm với đa dạng năng lực thành viên bị chỉ trích bởi một hội sử dụng cách làm tương tự: hội đi bộ đường dài. Người khỏe nhất trong nhóm dẫn đầu và đi với tốc độ nhanh, chỉ phải dừng lại và chờ đợi cứ sau mỗi 20 phút. Điều này gây nên sự nản lòng và sự hăng hái của họ bị giảm đi. Trong khi đó, những người chậm nhất không chỉ xấu hổ mà còn phải cố gắng rất nhiều về thể chất để theo kịp ((keep up)). Điều tồi tệ hơn là họ không bao giờ được nghỉ ngơi ((get a break)) đủ lâu. Họ thực sự chỉ muốn bỏ cuộc. Họ cảm thấy đi bộ đường dài không phù hợp ((be suited to)) với họ.

Các lớp học với năng lực học sinh đa dạng khiến người học chán nản, phụ huynh thất vọng và giáo viên kiệt sức ((burn out)). Những người sáng giá nhất sẽ không bao giờ leo lên đỉnh núi Qomolangma và những người đi lang thang sẽ không thích đi dạo trong công viên, cái mà có lẽ sẽ phù hợp ((be suited to)) với họ hơn. Các cá nhân phải chấp nhận các yêu cầu chung của tập thể, những học sinh không có năng lực đặc biệt có thể chiếm ưu thế. Vậy: Việc học có giống với đi bộ đường dài không?.

Mô hình sư phạm ((pedagogical paradigm)) hiện tại được cho là của chủ nghĩa kiến tạo, nổi lên từ nghiên cứu của nhà tâm lý học Lev Vygotsky. Vào những năm 1930, Vygotsky nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tập trung vào "Vùng phát triển gần" ((zone of proximal development)) (ZPD) cụ thể của từng học sinh. Đây là khoảng cách giữa những gì họ chỉ có thể đạt được với sự hỗ trợ - giáo viên, sách giáo khoa, những ví dụ bằng các nghiên cứu, bố mẹ, v.v - và những gì họ có thể tự đạt được. Mục đích của việc giảng dạy là cung cấp và sau đó loại bỏ dần "sự giúp đỡ" này cho đến khi học sinh có thể tự chủ. Nếu chúng ta chấp nhận mô hình này, việc các học sinh được sắp xếp vào các lớp theo ZPD tương đương nhau sẽ là một giải pháp có hiệu quả và mang lại kết quả đúng như mong muốn. Và việc ép buộc tất cả mọi người vào cùng một chuyến đi bộ đường dài- bất kể năng lực của từng người- sẽ là một sự điên rồ.

Bất chấp tất cả những điều này, có rất ít bằng chứng thực nghiệm ((empirical evidence)) cho thấy rằng phân chia học sinh theo năng lực sẽ đem lại kết quả tốt hơn cho họ. Giáo sư John Hattie, giám đốc Viện Nghiên Cứu Giáo dục Melbourne, lưu ý rằng “sự phân loại có ảnh hưởng rất nhỏ đến ((have minimal effects on)) kết quả học tập ((learning outcomes))”. Hơn nữa, việc sắp xếp học sinh vào các lớp theo năng lực dường như ảnh hưởng đáng kể - và tiêu cực- đến những học sinh được sắp xếp vào nhóm thấp nhất. Những sinh viên này có xu hướng đại diện cao hơn nhiều cho tầng lớp kinh tế xã hội ((socioeconomic)) thấp. Ít quan trọng hơn là những lợi ích nhỏ cho những học sinh thông minh may mắn trong các nhóm cao hơn. Kết quả chung là người thông minh vẫn thông minh và người ngu ngốc trở nên ngu ngốc hơn, làm sâu sắc thêm sự phân chia xã hội ((social divide)).

Trong bản cập nhật mới nhất về phân tích tổng hợp các nhân tố ảnh hưởng đến thành tích của học sinh của Hattie, một trong những yếu tố quan trọng nhất là đánh giá thành tích của giáo viên. Việc phân loại học sinh theo thành tích sẽ tự động giới hạn những gì giáo viên cảm thấy về khả năng của học sinh. Trong khi đó, trong môi trường có nhiều mức độ học sinh, các đánh giá của giáo viên cần đa dạng và linh hoạt hơn.

Mặc dù việc sắp xếp học sinh vào các lớp theo năng lực dường như có thể giúp giáo viên nhắm vào ZPD của học sinh một cách hiệu quả, nó cũng có thể đánh giá thấp tầm quan trọng của việc học sinh học hỏi lẫn nhau ((peer-to-peer learning)). Một khía cạnh quan trọng của thuyết kiến tạo là vai trò của MKO - "người hiểu biết hơn" - trong việc xây dựng tri thức. Mặc dù, theo truyền thống, giáo viên là MKO trong lớp học, nhưng giá trị của các bạn học sinh đồng trang lứa có hiểu biết cũng không nên bị ngó lơ.

Tôi thấy thật tuyệt vời khi chứng kiến học sinh trình bày một ý tưởng với bạn bè của mình theo những cách mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Chúng sử dụng các công cụ ngôn ngữ và công cụ xã hội khác so với giáo viên, và do vừa mới tự học kiến thức đó nên chúng cũng có cấu trúc nhận thức tương tự như các bạn cùng lớp đang gặp khó khăn. Ngoài ra còn có một điều thú vị về việc truyền đạt các kỹ năng và kiến thức mà chính bạn vừa thành thạo - một niềm tự hào và hào hứng ((zeal)) nhất định, một sự mới mẻ trong tương tác giữa "giáo viên" và "học sinh", điều thường bị mất ở các giáo viên, những người mà đối với họ, các bước làm đã quá hiển nhiên và niềm vui của sự khám phá cũng đã bị lãng quên.

Có nhiều năng lực khác nhau trong môi trường học tập hợp tác cung cấp các nguồn tài liệu quý giá để giúp học sinh đáp ứng nhu cầu học tập, chưa kể đến việc cải thiện kỹ năng giao tiếp và xã hội của họ. Và ngày nay, hơn bao giờ hết, chúng ta cần số đông để phát triển - không phải để hi sinh cho ((suffer at the expense of)) số ít sáng giá. Mỗi năm một lần, tôi đi bộ đường dài với lớp của tôi, một nhóm nhiều mức độ học sinh. Đó là một thử thách. Những học sinh khỏe mạnh nhất nhận ra rằng họ cần phải khuyến khích những người do dự. Có những người giám sát báo cáo lại và có các vật phẩm bổ sung để mang theo cho người khác. Chúng tôi làm điều đó cùng nhau.

Đăng nhập để đọc tiếp bài học này

Đây là một phần của kho học liệu IELTS NAVSEnglish. Tạo tài khoản miễn phí để mở khoá toàn bộ bài học, đề luyện và AI chấm bài.

Reading cambridge-18 translation vocabulary test-3
Giỏ hàng của bạn (0)

Đang tải...