exteriority
/eks,tiəri'ɔriti/
danh từ (triết học)
- tình trạng bên ngoài; tính bên ngoài (tình trạng, tính chất của cái bên ngoài)
- tính rộng ngoài (tính chất của vật gì mà các bộ phận không chồng chéo lên nhau)
Định nghĩa tiếng Anh
n. Surface; superficies; externality.